2013/01/19
2013/01/02
Nói gì vào ngày đầu năm mới?
---------------
Định than ngắn thở dài cho cái sự đời chán ngấy của mình suốt mấy tuần lễ qua, xong nghĩ lại thấy không hợp với không khí đầu năm, một không khí đáng ra phải tươi mơn mởn, thơm man mát, dễ chịu, ôm ấp ta vào một bầu trời năm mới. Thế là thôi, đành cất cái sự than van sang một entry khác vậy.
Định viết tổng kết năm qua làm gì, định hướng mục tiêu năm nay ra sao, cơ nhưng cuối năm vừa rồi, lần đầu tiên sau sáu năm, mình không ngồi lại để tự chiêm nghiệm, đặt kế hoạch cho 2013. Thật là kì cục. Thời gian thì thừa thãi, nhưng cái tâm không ổn để mà ngẫm nghĩ hay viết lách gì cả.
Định nấu mấy món ngon rồi khoe công thức, khoe ảnh ọt, chụp choẹt đủ kiểu; định kể chuyện cho R nghe về năm mới tưng bừng, vui vẻ như thế nào; định mặc váy áo đẹp lang thang phố xá ngắm pháo hoa; định âu yếm thì thầm vào tai nhau những lời mật ngọt hiếm khi nói, ... Thế rồi mọi thứ cứ lửng lửng lơ lơ, trời đất mịt mù, mọi thứ cứ trật đường ray đi về đâu không biết.
Đã đọc và nghe ở đâu đó, cuộc sống có cười với bạn hay không, trước hết bạn cứ phải nham nhở nở nụ cười đãi bôi với cuộc sống cái đã. Thái độ của bạn quyết định cuộc sống vui hay buồn, hạnh phúc hay khổ đau. À ha, đã tự lẩm nhẩm câu thần chú này suốt rồi, mà sao không tiến bộ được gì hết ta ????
Định chỉ nhập đề một vài dòng ngắn, và sẽ trang hoàng entry đầu tiên với màu sắc xinh tươi, tràn ngập niềm hứng khởi của một năm mới, thế mà đã đi lan man đến phương nào không biết. Thôi thì ngày đầu năm mới đã xem một bộ phim English Vinglish cũng thật ý nghĩa và dễ thương, hi vọng đến một ngày nào đó mình có "đổi thay" thành một ladoo-born-cook thì mình sẽ có những quyết định khác với trong phim.
Yêu và thương rất nhiều, cuộc sống ẩm ương hấp hơi èo uột ủ ê à!
Chào 2013, chào những trang giấy mới.
Cmeo
2 Jan 2013
Định than ngắn thở dài cho cái sự đời chán ngấy của mình suốt mấy tuần lễ qua, xong nghĩ lại thấy không hợp với không khí đầu năm, một không khí đáng ra phải tươi mơn mởn, thơm man mát, dễ chịu, ôm ấp ta vào một bầu trời năm mới. Thế là thôi, đành cất cái sự than van sang một entry khác vậy.
Định viết tổng kết năm qua làm gì, định hướng mục tiêu năm nay ra sao, cơ nhưng cuối năm vừa rồi, lần đầu tiên sau sáu năm, mình không ngồi lại để tự chiêm nghiệm, đặt kế hoạch cho 2013. Thật là kì cục. Thời gian thì thừa thãi, nhưng cái tâm không ổn để mà ngẫm nghĩ hay viết lách gì cả.
Định nấu mấy món ngon rồi khoe công thức, khoe ảnh ọt, chụp choẹt đủ kiểu; định kể chuyện cho R nghe về năm mới tưng bừng, vui vẻ như thế nào; định mặc váy áo đẹp lang thang phố xá ngắm pháo hoa; định âu yếm thì thầm vào tai nhau những lời mật ngọt hiếm khi nói, ... Thế rồi mọi thứ cứ lửng lửng lơ lơ, trời đất mịt mù, mọi thứ cứ trật đường ray đi về đâu không biết.
Đã đọc và nghe ở đâu đó, cuộc sống có cười với bạn hay không, trước hết bạn cứ phải nham nhở nở nụ cười đãi bôi với cuộc sống cái đã. Thái độ của bạn quyết định cuộc sống vui hay buồn, hạnh phúc hay khổ đau. À ha, đã tự lẩm nhẩm câu thần chú này suốt rồi, mà sao không tiến bộ được gì hết ta ????
Định chỉ nhập đề một vài dòng ngắn, và sẽ trang hoàng entry đầu tiên với màu sắc xinh tươi, tràn ngập niềm hứng khởi của một năm mới, thế mà đã đi lan man đến phương nào không biết. Thôi thì ngày đầu năm mới đã xem một bộ phim English Vinglish cũng thật ý nghĩa và dễ thương, hi vọng đến một ngày nào đó mình có "đổi thay" thành một ladoo-born-cook thì mình sẽ có những quyết định khác với trong phim.
Yêu và thương rất nhiều, cuộc sống ẩm ương hấp hơi èo uột ủ ê à!
Chào 2013, chào những trang giấy mới.
Cmeo
2 Jan 2013
2012/11/16
Có những khoảng thời gian mang tên lạc lối
Em trách ai không hờ hững,
thả rơi
Hoài níu kéo những giọt tình hối hả
Rồi đêm đến ta không kịp chạm mắt
Ngỡ bỏ quên một câu hỏi còn vương.
Em lạc ai khi mùa đông vừa đến
Gió lạc mùa hốt hoảng trốn vòng quanh
Đường trăm lối,
nghìn nẻo,
em chạy trốnNép vào nhau
một đám lá ngủ quên.
Ngày mai nhé,
hay một ngày nào đấy
dấu một vệt son
đem cất dành tặng ai.
Nov 2012
Sometimes I even feel lost in my lost thoughts... It sucks.
Sự cô độc trong nỗi cô đơn, cơ bản là tồi tệ hơn so với nỗi cô đơn rất rất nhiều lần...
Cmeo
2012/10/01
Linh tinh tháng Mười
----------------
Đến một lúc nào đó, thời gian trôi không thèm hỏi ý kiến ta. Hắn thích đua thì hắn đi Airbus, hắn mà lười thì cứ lướt thướt đi bộ với dép lê đứt quai. Tổ sư!
Mấy tháng rồi cứ sống trong lo sợ, vừa tinh thần, vừa áp lực công việc, lại vừa có những điều kỳ diệu của Thượng đế. Mọi thứ lúc tưởng đã trong lòng bàn tay, xòe ra một ngày năm lần thì vẫn đếm đúng, đủ từng đấy, ấy thế mà có phải vậy đâu. Cũng phải lâu lắm rồi từ thời ...thất tình thuở ngày xưa, đến giờ mới biết lại được cảm giác ăn không ngon ngủ không yên, ám ảnh chập chờn mộng mị suốt ngày. Đã thế lão thời gian lại còn bị đứt quai dép, lão cứ vừa đi vừa buộc dép, báo tội mình dài hết cổ vì mong chờ.
Mà thôi, may mắn là lão cũng đã kịp sắm đôi Nike mới, và chắc đang lên đời con tay ga, nên chạy cũng nhanh nhanh hơn hẳn. Vèo cái mà Trung thu rồi, còn dương lịch thì đã kịp xé lịch đến tháng Mười, chỉ một vài tháng nữa thôi là lại xoay chong chóng với Tết Dương lịch, Tết Âm lịch, ... Chưa chi nhắc tới đã thèm mùi bánh chưng lúc đương trong nồi mỗi mùa giáp Tết... Lại chạnh lòng bởi các anh, các chị chung tay gói bánh năm nào nay đã mỗi người một bộn bề, chỉ còn lại các bác, các cô, với bà ngoại là hì hụi đong đong gói gói cho các cháu.. Muôn đời có bao giờ sông chảy ngược, phải không em?
Vẫn nghĩ (tửơng tượng) mình vẫn đang quanh quẩn mốc 22, vừa bước chân vào cuộc đời này, mọi thứ còn tinh khôi tươi đẹp lắm, người với người sống với nhau chỉ bằng tình yêu và tình yêu. Ấy vậy mà mặc dù đã tự tự kỷ ám thị mình 22, mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn biết ngay mình đang 22+ x. Thật chẳng ra thể thống gì.
Mà sao đã 22+x rồi, đã thấm thía nhiều thứ rồi, đã học và hiểu bài kỹ lắm rồi, nhiều lúc vẫn không áp dụng được vào thực tế xám xịt này, để rồi vẫn thi thoảng đâu đó, có cảm giác mình vừa thi rớt.
R ơi R à, R ngoan ngoan nhé, tuần sau gặp R nghen :)
Oct 2012
Cmeo
2012/08/31
Rym về
Sau bao ngày đợi mong, em Rym đã về nhà, mong em ngoan ngoãn và bình an trọn vẹn quãng đường nghen :*
31 Aug 2012
Cmeo
31 Aug 2012
Cmeo
2012/05/25
Một bài thơ cũ, cho một người cũ
Em sẽ hỏi bằng ánh nhìn mươn mướt
"vậy ở lại đằng sau, những gì, anh còn giấu?"
"có nồng nàn, ân ái, giận hờn, yêu thương
cho những người đã dâng anh lòng đắm đuối?"
...hay cũng thế, chỉ câu trả lời như thế
"thì tình ta đó, cũng chỉ là hiện tại".
Anh sẽ quên một buổi trưa hôm đấy
Ngỡ bóng em e ấp tựa vào ai?
"có hồn nhiên, trong vắt mặt hồ thu
cười nghiêng nắng, vạt tóc mềm thơm ngát
của mình anh, chỉ riêng của mình anh?"
Chớ trách chi nắng rách toác khung trời
Mắt em ướt để lòng anh bỏng rát
Những ràng buộc vô tình đã ở đó
trước cả anh
cả em
và cả ta
Có những thứ vô tình luôn ở lại
vượt thời gian
không gian
chúng ngoài tầm kiểm soát
là trước khi mặt trời mọc
hay sau hoàng hôn tan
và dẫu rằng nắng có xuyên tâm can
vẫn nồng nàn một buổi trưa rát cháy.
Ta sẽ đứng giữa dòng đời hối hả
"vậy ở lại đằng sau, những gì, anh còn giấu?"
"có nồng nàn, ân ái, giận hờn, yêu thương
cho những người đã dâng anh lòng đắm đuối?"
...hay cũng thế, chỉ câu trả lời như thế
"thì tình ta đó, cũng chỉ là hiện tại".
Anh sẽ quên một buổi trưa hôm đấy
Ngỡ bóng em e ấp tựa vào ai?
"có hồn nhiên, trong vắt mặt hồ thu
cười nghiêng nắng, vạt tóc mềm thơm ngát
của mình anh, chỉ riêng của mình anh?"
Chớ trách chi nắng rách toác khung trời
Mắt em ướt để lòng anh bỏng rát
Những ràng buộc vô tình đã ở đó
trước cả anh
cả em
và cả ta
Có những thứ vô tình luôn ở lại
vượt thời gian
không gian
chúng ngoài tầm kiểm soát
là trước khi mặt trời mọc
hay sau hoàng hôn tan
và dẫu rằng nắng có xuyên tâm can
vẫn nồng nàn một buổi trưa rát cháy.
Ta sẽ đứng giữa dòng đời hối hả
Lướt qua nhau như những người thật quen.
(nhặt lại)
Cmeo April 2011
2012/05/11
Đã và Đang
Post lên đây một cái remark để tự nhắc nhở bản thân là không được ngừng nghỉ, không được ì. Phải làm, làm, làm và làm.
Trước mắt là đã làm được 1 việc nhỏ, và 1 việc bé tí. Sau đây là phải làm tiếp việc nhỏ thứ 2, thứ 3, và đừng để mọi thứ bị trôi tuột đi mất. Hiểu không hả????
Bực rồi đó nha ! Đồ lười !
Cmeo
May 2012
Trước mắt là đã làm được 1 việc nhỏ, và 1 việc bé tí. Sau đây là phải làm tiếp việc nhỏ thứ 2, thứ 3, và đừng để mọi thứ bị trôi tuột đi mất. Hiểu không hả????
Bực rồi đó nha ! Đồ lười !
Cmeo
May 2012
Subscribe to:
Posts (Atom)

