2015/06/11

Đau đầu

Lời nói nhẹ tựa mây mà sao có sức mạnh nghìn tấn ????? 
Cần gì? Cần gì? Cần gì đây em ơi?? 

Em làm gì được nữa đây khi lòng em tổn thương thảm hại, khi em đau cùng một nỗi đau hàng đêm, khi em cười rổn rảng mỗi buổi ở công ty... Cái giẻ rách, ừ, nó giống lắm, cái giẻ rách. Tại sao lại như thế? Ai bảo là em tồi tệ hả em? Ai? Ai chứ? Mà em tệ thật mà, cái đứa gì mà tệ, tệ ghê gớm, tệ ghê gớm... Ai mà chịu nổi em nữa chứ? Còn ai khác nữa không? Có khi nào yêu thương là giết chết cái tôi của nhau, đè nát bét giấc mộng con của nhau, vùi chôn đi cái riêng của nhau, để hai cái riêng chỉ còn lại một cái chung? Phải không? Có phải không?

Em có đáng bị thế không? Hay cũng tại em, viển vông quá, lắm mộng mơ quá, mà toàn những thứ giẻ rách vớ vẩn, không đem ra ăn được, không đắp lên người được?? Em. Tại em phải không? 

Có những ngày, em chỉ ước mình được phép trốn khỏi cái mớ giẻ rách này, trốn đi xa, tắt hết điện thoại. Ôi, nội tại trong cái suy nghĩ nó cũng đã thể hiện rõ con người em rồi kìa, em "được phép" thì em mới dám trốn kìa. Ôi, từ bao giờ mà mọi thứ cảm xúc nó biến thành sự sợ hãi, đề phòng, sự khép nép đến đáng thương thế này??? Từ bao giờ em sợ, em sợ vô cùng. Em biến mình thành cái bóng, dật dờ, lãng đãng bình an qua ngày. Chẳng phải đó là cái đích em hướng tới sao?? Em cần gì nữa em ơi?? 

Người quyết định là em, sai đúng gì em cũng sẽ can đảm mà nhận nhé. Em đã cố gắng suốt 5 năm rồi, thương em lắm, thương lắm, em ơi. Sai-Đúng âu cũng chỉ là khái niệm, trong cái Sai có cái Đúng, mà trong cái Đúng có cái Sai mà. Em ơi đừng sợ. Đây không phải là cái huông. Không phải, không phải mà em... Mọi chuyện khác xưa nhiều lắm rồi em, người lớn bây giờ cũng văn minh hiện đại và mở lòng nhiều hơn với những chuyện như thế này mà. Em ơi, thương em xiết bao. Em ơi. Em ơi. Em không một mình đâu. Em nghen. 

Em có được phép sống cho em không? Ai đó bảo em chưa bao giờ biết hy sinh, lúc nào cũng đòi cho mình, vì mình là trước hết. Có chăng điều đó đúng quá, hả em??? 

Em có được phép sống cho em không? 



Em có được sống là chính em?? 




Em có được là chính em????


Em. Em. Em. Em ơi. Cố lên. Mạnh mẽ lên. Can đảm lên.

2015/06/08

Tháng Sáu

Khi những trưa hè bỏng rát dần nhường chỗ cho bầu trời hơi chút âm u, mây nhè nhẹ
Khi làn gió mang hơi ẩm của nước đã thoáng đâu đó rất gần
Rất gần ...
Rồi chẳng mấy chốc, mưa sẽ nhoà phố, mưa ồn ào, mưa tuôn rơi vội vã, cuồng nhiệt mà ngọt ngào đến ngây dại...

Và em lại lặng lẽ đi về. Trong mưa. Một mình.



Mùa nắng nào rồi cũng qua thôi...
Chỉ trái tim đỏ lửa là còn thổn thức mãi, còn ngập ngừng mãi không thôi.
Một cơn ớn lạnh, chạy dọc giữa lồng ngực, đọng lại một cái nhói. 

2015/06/03

Signs..

Nhiều quá. Đang dần rõ từng ngày. Lạy Chúa. Nam mô a di đà Phật. Rồi sẽ ntn H ơi... Em ơi sao run rẩy quá... Mong lắm.


(Things cannot be predicted sometimes..)

2015/05/18

Yêu


Sao chỉ một chữ đơn giản, mà khiến bao thế kỷ nay, không anh thợ hồ nào, hay bậc vĩ nhân nào thoát được khỏi vòng luẩn quẩn của nó? 

Được gì? Mất gì? Nếu cân đong đo đếm, e là mất nhiều hơn được. Nhưng mà rồi có mấy ai để ý đến việc được mất, khi những cảm xúc lẫn lộn còn gọi không thành tên. 

Cứ giả vờ là 22+, là vô ưu vô lo vô tư lự nhưng sự đời có buông tha em đâu. Thôi khoác cái áo thật lên mà diễn với đời đi em. Thương quá thân phận những người đàn bà của tôi, thương quá đi thôi.. Tại sao vậy? Tại sao vậy? Sao lại mặc định phụ nữ là người phải hi sinh, hi sinh chẳng phải là "chết" sao? Sao phải vậy? Ôi những người phụ nữ của đời con, sao phải khổ vậy, sao phải nhận hết thiệt thòi về mình vậy? Vì lề thói suy nghĩ, vì định kiến xã hội, vì không dám bứng chân ra khỏi cái chốn bình an để mưu cầu hạnh phúc - mà không biết chắc có hạnh phúc nổi không hay sao? Rồi đến cuối những ngày tháng, mọi người giữ lại được điều gì? Con cháu hạnh phúc nhìn bố mẹ sống trọn vẹn đến đám cưới vàng đám cưới kim cương, hay những đêm con khóc vì nhìn thấy sự rạn nứt không biết tự lúc nào....

Sao phải diễn đạt quá vậy, để khi sự thật sau sân khấu được phơi bày, nước mắt cũng không đủ để giải thoát những suy nghĩ vốn đã hằn sâu trong tâm khảm? 

Có còn tồn tại một phép màu nào trong mỗi gia đình, hay đấy chỉ là chốn bình yên mỗi ngày qua...




Vậy hoá ra tiểu thuyết chỉ dành cho trẻ con??

2015/05/05

Ăn dưa bở

Ôi trời ơi, em ơi, lớn từng này rồi, cứ ngỡ mình dày dặn lắm, ngỡ mình giỏi giang cho lắm, mày tự đọc lại những dòng người ta viết đi kìa, lời từ chối khéo léo đến mồn một như vậy mà vẫn không nhìn ra à?? Vẫn cố tự huyễn hoặc mình rằng là lung linh lắm, là mê mải, đắm đuối lắm à???

Cũng rõ như cơm ngày hai bữa, phở một bữa thôi mà. Ăn cơm nhiều thì ngán chứ có khỉ gì đâu em. Mở to mắt ra đi, ăn dưa bở ngấy chưa em ơi?



Ôi em ơi, tự quàng lấy vai mình mà khóc đi em...

2015/05/04

Thị viết

----

Những ngày tháng này, giọt cà phê sao chơi vơi quá, nỗi buồn sao chóng váng đến vậy, tình yêu ở đâu ở đâu ở đâu?

Mụ mị thế em, khi em đã biết trước mọi con đường mọi ngã rẽ đều chẳng dẫn đến điều gì tốt đẹp cho em cả, mà sao em vẫn mụ mị vậy em? Em  biết tim em cũng đâu có đập những nhịp đập dồn dập của ngày xưa, mà chỉ là đầu em nó chỉ đạo thế? Có phải cái đầu nó chỉ đạo không em?? Em ơi, em ơi, tình yêu dầu sao cũng chỉ là ảo vọng thôi mà. Em cũng biết thế rồi mà? Em đang làm gì, em cần gì, em muốn đạt được điều gì nữa sao? Em ơi, trả lời đi em..

Cái em cần người ta cũng đâu cho em được. Em cũng biết thế mà. Em đâu chỉ cần những cơn men say tình ái đơn thuần, em cần sự độc tôn, em cần sự trọn vẹn, em cần những thứ của riêng em. Biết quá đi mà, ích kỷ chết cũng không thay đổi được. Đậu xanh rau má mía lau mía luộc, cái của riêng đó có mài ra mà nhấm nháp mà sung sướng mà hạnh phúc được không em? Hay chỉ để thoả mãn cái tôi to như cái đình của em mà thôi? Nói đi em, đối diện với cái đình làng ngạo nghễn của em đi. Em biết hết đấy, chẳng qua em cố tình không thèm chấp nhận nó, em vờ như em là một đứa chỉ cần yêu là không cần ăn không cần ngủ không cần âu yếm đến dại khờ. Không dễ thế đâu em, hai mươi hai cộng cộng cái xuân xanh nó đâm rễ vào em rồi, giờ sao mà bảo muốn đốn cây là đốn được ngay đâu? Em ơi, như thế thì được cái gì, mất cái gì, em chắc là người rõ nhất. Vậy sao em vẫn ngang vẫn ương vẫn tôn thờ cái đình của em đến vậy? Vất cho chó nó gặm đi em, để được sống nhẹ nhàng, được hít thở chung bầu không khí với mọi người, được hoang hoải những miền đắm đuối đi em...


Làm sao, làm sao bây giờ hả em? Em lại vừa bê cái đình của em, tôn lên một nấc nữa rồi đấy, em vừa làm xong rồi đấy, em có thấy nhẹ nhõm không? Em có thấy thoải mái vui tươi hơn không?

Things will be better mà em.

(Dark Paradise, Lana Del Rey, May 2015)

2015/04/17

One day

You've just realized that you were not the only one..
.. that it could be simply mercy
.. that it was not meant for you
.. that if someone loev you they would not hurt you..
.. that greed and selfishness were always there..

Mèng ơi, H ơi, sao nó mệt mỏi, sao nó dằn vặt, sao nó lại như vầy???

Mèng ơi, chẳng lẽ sự-trọn-vẹn nó khó tìm kiếm vậy sao??

Mèng ơi, hay tất cả đều là vì mày cả?? Vì mày mà ra thế này, chứ chẳng tại ai, vì sao hay cái gì cả đâu H.