---------------------------
Giựt tít tung hỏa mù thế thôi, chứ đang ở cty, và tình hình tối nay ăn lẩu dê ở ngoài, nên chắc phải mai mới hì hụi làm. Cơ nhưng mà tủ lạnh còn nhiều thức ăn quá, giải quyết kiểu gì nhỉ? Trưa nay bỏ thịt đông ra oánh chén mới được. Mộc nhĩ ấy hơi bị ngon đấy.
Haiz, đọc cái món chả cốm thấy vù vù vèo vèo làm chả tốn miếng sức miếng công nào, không rơi một giọt mồ hôi, thế mà mình thì đánh vật với nó kiểu nhà quê hết sức à. Anw, ăn rất ngon nên cũng không sao :)
Nguyên liệu:
- Cốm khô hoặc tươi (khoảng 1/2 chén ăn cơm, cho 400g thịt)
- 200g thịt nạc băm nhỏ
- 200g giò sống
- Mắm ngon, tiêu
Cách thực hiện:
- Nếu nhà dùng cốm khô thì vảy một ít nước vào cốm (rất ít ít, vì sau đó cốm quyện với thịt sẽ ngấm thêm nước trong thịt, ngon hơn. Nếu nhiều nước chả sẽ bị bở.)
- Trộn thịt nạc và giò sống cho đều tay, quyết kỹ cho chả dai (mình quết muốn gãy tay, khoảng 10-15ph)
- Nêm1-2 thìa mắm (mình không thật sự đong đếm, chủ yếu bằng mắt và thói quen. Nói chung nêm để ăn vừa miệng, có thể hơi nhạt tí để chắm thêm mắm chanh ớt or tương ớt sẽ đậm vị hơn)
- Trút hết cốm vào, quyết đều tiếp. Nặn từng viên nhỏ, đập dẹp (lát hấp chả sẽ nở ra, khi chiên sẽ vẫn phồng ngon nhé)
- Hấp chả, thấm khô nước, thả chiên dầu nóng thật nhanh, chả vừa vàng thì gắp ra kẻo dễ bị khô, và cốm thì nở giòn quá.
( Vâng, viết thì ngắn gọn thế thôi nhưng cái vụ hấp chả chẳng ngắn gọn tí thế nào. Đọc trên mạng, dân tình bảo nặn chả xong thì cho vào lò vi sóng quay 5 phút, bỏ vào chiên, ngon nhắm. Mình làm thử. Trời xui đất khiến sao đó, or cái cảm giác gượng gượng đâu đó, mình bỏ thử 1 viên chả vào quay, chưa tới 4 phút thì than ôi, thành cục đá vàng xù xịt hết cả lên, nước thịt chảy đầy ra đĩa. Haiixxxxx. Đi tong 1 em. Thế là phải làm cách truyền thống: hấp cách thủy. Với nhà ai có xửng hấp or cái rá hấp thì nhanh gọn, nhà mình nồi niêu xoong chảo đã ít, lại không rá rổ gì cả, thế là bát ô tô nằm trong nồi nấu canh, cứ thế mà thành bát reo hù hù đập vàp thành nồi toong toong =)) Vui không tả được. Hấp một lần được 5 viên chả chứ mấy, xong nước cứ gọi là lênh láng trong bát (nhưng thịt thì vẫn giữ độ ẩm, nên khi chiên vẫn không sao nhé). Sau đó thì thấm hết nước bên ngoài viên chả, và chiên vàng. Chiên nhanh tay thì chả sẽ ngon hơn héng :) và nhớ là vì thịt còn nước đâu đó, nên việc "bắn tỉa" khi chiên chả là chuyện dễ hiểu mà thôi =)) )
P.S: tối qua nói chuyện với chị H, lại thấy buồn hết cả người. Ra là những gì mình biết đều là đúng cả. Sáng nay thấy những điều không thật sự nên thấy, cũng lại rượi hết cả người. Chả biết làm sao. ... Quá đáng lắm rồi .. Thôi mặc kệ. Khi nào nó nổ thì tự khắc nổ thôi, chả nghĩ nữa đâu, mệt lắm ...
09.14.2011
2011/09/14
2011/09/08
Khi bạn thất vọng, bạn làm gì?
---------------------------
Tôi
sẽ viết, cho hỉ hả, cho thỏa nỗi ức chế chất chứa,
muốn gào vào mặt người làm mình thất vọng, mà bảo rằng "Có biết là XYZ còn tệ hơn thế gấp nhiều lần không, mà tôi vẫn chịu XYZ đây này, tôi có như XYZ thế này đâu"
muốn cắn, cấu, đập vỡ mọi thứ trước mắt
sẽ trào nước mắt và không nói được gì cả
sẽ nghĩ những sequences tồi tệ tiếp theo đó (để vơi đi sự thất vọng ngay tại thời điểm bấy giờ)
đôi khi mong những điều tồi tệ đến với người làm mình thất vọng (điều này đi ngược lại với truyền thống vị tha của người phụ nữ Á Đông) (cơ nhưng người ta làm mình thất vọng tràn trề, làm mình đau buốt tim gan, thì mình cũng có quyền sân si chứ. đúng không?)
muốn đi chạy trốn, thật xa, nơi chẳng ai biết mình là ai, khóc cho thật đã
Tôi định/muốn rất nhiều thứ, nhưng cuối cùng thì chỉ làm được 3 cái "sẽ" ở trên. Âu thế cũng là đủ rồi. Nhỉ?
09.2011
Tôi
sẽ viết, cho hỉ hả, cho thỏa nỗi ức chế chất chứa,
muốn gào vào mặt người làm mình thất vọng, mà bảo rằng "Có biết là XYZ còn tệ hơn thế gấp nhiều lần không, mà tôi vẫn chịu XYZ đây này, tôi có như XYZ thế này đâu"
muốn cắn, cấu, đập vỡ mọi thứ trước mắt
sẽ trào nước mắt và không nói được gì cả
sẽ nghĩ những sequences tồi tệ tiếp theo đó (để vơi đi sự thất vọng ngay tại thời điểm bấy giờ)
đôi khi mong những điều tồi tệ đến với người làm mình thất vọng (điều này đi ngược lại với truyền thống vị tha của người phụ nữ Á Đông) (cơ nhưng người ta làm mình thất vọng tràn trề, làm mình đau buốt tim gan, thì mình cũng có quyền sân si chứ. đúng không?)
muốn đi chạy trốn, thật xa, nơi chẳng ai biết mình là ai, khóc cho thật đã
Tôi định/muốn rất nhiều thứ, nhưng cuối cùng thì chỉ làm được 3 cái "sẽ" ở trên. Âu thế cũng là đủ rồi. Nhỉ?
09.2011
2011/08/31
Mùi
Sáng nay đi qua phố ... (không biết tên, chỉ nhớ là gần khu chợ phường 1, chưa tới khu hoa sữa nồng nàn), còn sớm chưa có nắng gắt, không cần đeo khẩu trang, cứ thế mà chạy đi làm, mát rượi. Bỗng đâu bắt gặp một mùi thơm quen quen phảng phất đâu đó trong nắng sớm. Thơm nhè nhẹ mùi thịt, mát mát thanh thanh mùi cà chua của xíu mại, cộng thêm chút gió mát của buổi sớm hè, chút rộn rịp của dòng người đang hối hả tới công sở, tất cả quyện lại như mùi những trưa bán trú cấp 2. Buổi trưa cứ đúng 11h là boong boong, xếp hàng, rửa tay, ăn trưa, rửa miệng, đi ngủ, cả một lũ lít nhít, đáng là yêu lắm :X Không hiểu sao mùi xíu mại đong đưa trong gió sáng nay giống đặc sệt mùi xíu mại bữa trưa cấp 2 ấy đến thế, cũng mùi thịt sốt cà chua thanh mát nhè nhẹ, không quá đậm gia vị, mùi của chút gió mát, ken lẫn cái ồn ào rầm rập của bọn trẻ con tranh nhau rửa tay trước, măm măm trước (do đói thì ít, mà thích chen nhau thì nhiều :) trẻ con đầu cấp 2 ấy mà).
(Em xíu mại này không giống em xíu mại hồi mình đi học, nhưng nhìn thì chắc là ngon hơn nhiều :D)
Làm mình nhớ quay quắt cấp 2, nhớ những ngày đi học, ..
Cũng đã chục năm rồi có lẻ ..
Thời gian đầu gấu quá, chả sợ gì ai!
À, định ghi ngày tháng thì ồ là la cuối tháng 8, tháng của mùa tựu trường đây, tháng của "Tôi đi học" của Thanh Tịnh đây, là cái gió hiu hiu mát của chớm thu Hà Nội đấy, ừ, cái gió sáng nay có phần hao hao thế.
"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và đầy gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này, tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học.
...
Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nửa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ . Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ."
Thương quá ngày xưa ơi !
Cuối tháng 8/2011
(source: internet)
Làm mình nhớ quay quắt cấp 2, nhớ những ngày đi học, ..
Cũng đã chục năm rồi có lẻ ..
Thời gian đầu gấu quá, chả sợ gì ai!
À, định ghi ngày tháng thì ồ là la cuối tháng 8, tháng của mùa tựu trường đây, tháng của "Tôi đi học" của Thanh Tịnh đây, là cái gió hiu hiu mát của chớm thu Hà Nội đấy, ừ, cái gió sáng nay có phần hao hao thế.
"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và đầy gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này, tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học.
...
Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nửa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ . Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ."
(source: internet)
Thương quá ngày xưa ơi !
Cuối tháng 8/2011
2011/08/29
You have to look back. Definitely.
You position yourself so high (literally), dont you know?
After a pause, you are run down.
Save it, quick!
08.2011
After a pause, you are run down.
Save it, quick!
08.2011
2011/08/26
Tồi
Tồi lắm rồi có biết không? Hay vẫn tự che giấu cho mưng mủ, hỏng bét cả lên? Đợi đến khi nào nữa đây, hay đến lúc loét da chảy nước rồi sẽ chẳng còn ai mà xót xa, mà bảo bọc cho đâu...
Tồi đến độ không còn biết là mình đang tồi nữa chứ... Tệ lắm biết không? Nó cũng phải cắn nát môi mà viết những câu như thế, chứ có vui vẻ gì cho cam... Thôi đi được không, xin đấy.. Cô tệ đến nỗi những người thân thương nhất nói đến thế rồi, vẫn gồng mình lên để che đậy gì nữa hay chăng? Đừng đổ lỗi cho ai, đừng than trách ai, đừng làm gì cả. Ngửa mặt lên trời mà lắng nghe bản thân mình đang cào cấu cái gì đi. Cái Tôi của cô đó. Nó đang xù lông xù lá lên, che khuất cả cô rồi. Liệu mà thức tỉnh đi, trước khi quá muộn. Cô có biết cái gì là điều đáng buồn nhất không, là cái sự tệ này nó đã-đang lớn dần lên trong cô từ rất lâu rồi, và đã không biết bao lần họ nhắc nhở, khuyên giải rồi. Chỉ là cô cố tình không nghe thôi.
Làm sao đây Hương ơi? Ai sẽ giúp cô đây?
Ai?
Tồi đến độ không còn biết là mình đang tồi nữa chứ... Tệ lắm biết không? Nó cũng phải cắn nát môi mà viết những câu như thế, chứ có vui vẻ gì cho cam... Thôi đi được không, xin đấy.. Cô tệ đến nỗi những người thân thương nhất nói đến thế rồi, vẫn gồng mình lên để che đậy gì nữa hay chăng? Đừng đổ lỗi cho ai, đừng than trách ai, đừng làm gì cả. Ngửa mặt lên trời mà lắng nghe bản thân mình đang cào cấu cái gì đi. Cái Tôi của cô đó. Nó đang xù lông xù lá lên, che khuất cả cô rồi. Liệu mà thức tỉnh đi, trước khi quá muộn. Cô có biết cái gì là điều đáng buồn nhất không, là cái sự tệ này nó đã-đang lớn dần lên trong cô từ rất lâu rồi, và đã không biết bao lần họ nhắc nhở, khuyên giải rồi. Chỉ là cô cố tình không nghe thôi.
Làm sao đây Hương ơi? Ai sẽ giúp cô đây?
Ai?
2011/08/25
Những thứ phải làm
Hương, tập trung vào những việc MUST DO dưới đây được không? Nếu em làm đủ, đúng và ngoan thật ngoan, em cứ chiến đấu cho vụ EU nhé :)
1. Vitamin E + Fe: đều như vắt chanh, sáng E, trưa Fe không được quên.
2. Vận động chân tay mọi lúc có thể.
3. Tập yoga ít nhất 3 lần/tuần, mỗi lần tối thiểu 30 phút. Nếu lần nào tập dôi dư cũng không được tính gộp dồn cho lần sau.
4. Đọc sách ít nhất 3 tiếng/tuần. Xem tivi ít lại.
5. Viết mọi lúc có thể, tối thiểu phải viết trong Moskeline 2 lần/tuần, hoặc trên blogspot 1 lần/tuần.
6. Chụp ảnh ít nhất 2 lần/tháng.
7. ..thôi chắc tạm thời cứ thế đã nhỉ ... :) Viết nhiều quá lại hóa rồ, không làm gì thì chết dở!
Phần thưởng ngoài việc được đấu tranh mạnh mẽ kịch liệt cho chuyến EU thì là một em túi thật xinhhhhhhhh, hoặc 1 em giày cũng thật yêuuuuuuuuuuuuuuuu!Deal?
Start from today, 25.08.2011.
Cmeo
1. Vitamin E + Fe: đều như vắt chanh, sáng E, trưa Fe không được quên.
2. Vận động chân tay mọi lúc có thể.
3. Tập yoga ít nhất 3 lần/tuần, mỗi lần tối thiểu 30 phút. Nếu lần nào tập dôi dư cũng không được tính gộp dồn cho lần sau.
4. Đọc sách ít nhất 3 tiếng/tuần. Xem tivi ít lại.
5. Viết mọi lúc có thể, tối thiểu phải viết trong Moskeline 2 lần/tuần, hoặc trên blogspot 1 lần/tuần.
6. Chụp ảnh ít nhất 2 lần/tháng.
7. ..thôi chắc tạm thời cứ thế đã nhỉ ... :) Viết nhiều quá lại hóa rồ, không làm gì thì chết dở!
Phần thưởng ngoài việc được đấu tranh mạnh mẽ kịch liệt cho chuyến EU thì là một em túi thật xinhhhhhhhh, hoặc 1 em giày cũng thật yêuuuuuuuuuuuuuuuu!Deal?
Start from today, 25.08.2011.
Cmeo
2011/08/10
Full of contradictions
Tôi có đang càng ngày càng xấu tính không? Nếu tự ngụy biện thì là tôi k thích làm việc lằng nhằng, có quá nhiều dây mơ rễ má, có quá nhiều phiền hà người khác. Tôi thích làm độc lập, tự làm, sai thì sửa, và tự cho là mình đúng. Ngụy biện thêm thì tôi nghĩ mình đúng nhiều thứ, đôi khi thì cũng có vẻ là hay cãi ngược để bảo vệ quan điểm. Bệnh sĩ?
Ngày gì vậy mà người ương ương ức chế lắm. Tôi có phải là đứa lười biếng đâu. Mọi người có biết? Hay đối với mọi người hì hụi hì hụi trước mặt mọi người thì mới là làm, còn như tôi chỉ là nói suông cho có? Đừng đụng chạm gì đến tôi.
Mọi người cũng có bao giờ lắng nghe tôi hết nửa câu, rồi thì suy nghĩ có thay đổi? Không, không hề. Tất cả chỉ là áp đặt, mọi người tưởng qua mắt được tôi hết à? Mọi người nghĩ tôi không hiểu mọi người nói sau lưng tôi điều gì à???? Nhướng mắt mà nhìn tôi lật úp tất cả những assumption đấy nhé. Tôi không đùa đâu. Am pissed off.
Ngày gì vậy mà người ương ương ức chế lắm. Tôi có phải là đứa lười biếng đâu. Mọi người có biết? Hay đối với mọi người hì hụi hì hụi trước mặt mọi người thì mới là làm, còn như tôi chỉ là nói suông cho có? Đừng đụng chạm gì đến tôi.
Mọi người cũng có bao giờ lắng nghe tôi hết nửa câu, rồi thì suy nghĩ có thay đổi? Không, không hề. Tất cả chỉ là áp đặt, mọi người tưởng qua mắt được tôi hết à? Mọi người nghĩ tôi không hiểu mọi người nói sau lưng tôi điều gì à???? Nhướng mắt mà nhìn tôi lật úp tất cả những assumption đấy nhé. Tôi không đùa đâu. Am pissed off.
Subscribe to:
Posts (Atom)

