2011/08/31

Mùi

Sáng nay đi qua phố ... (không biết tên, chỉ nhớ là gần khu chợ phường 1, chưa tới khu hoa sữa nồng nàn), còn sớm chưa có nắng gắt, không cần đeo khẩu trang, cứ thế mà chạy đi làm, mát rượi. Bỗng đâu bắt gặp một mùi thơm quen quen phảng phất đâu đó trong nắng sớm. Thơm nhè nhẹ mùi thịt, mát mát thanh thanh mùi cà chua của xíu mại, cộng thêm chút gió mát của buổi sớm hè, chút rộn rịp của dòng người đang hối hả tới công sở, tất cả quyện lại như mùi những trưa bán trú cấp 2. Buổi trưa cứ đúng 11h là boong boong, xếp hàng, rửa tay, ăn trưa, rửa miệng, đi ngủ, cả một lũ lít nhít, đáng là yêu lắm :X Không hiểu sao mùi xíu mại đong đưa trong gió sáng nay giống đặc sệt mùi xíu mại bữa trưa cấp 2 ấy đến thế, cũng mùi thịt sốt cà chua thanh mát nhè nhẹ, không quá đậm gia vị, mùi của chút gió mát, ken lẫn cái ồn ào rầm rập của bọn trẻ con tranh nhau rửa tay trước, măm măm trước (do đói thì ít, mà thích chen nhau thì nhiều :) trẻ con đầu cấp 2 ấy mà).

(source: internet)


(Em xíu mại này không giống em xíu mại hồi mình đi học, nhưng nhìn thì chắc là ngon hơn nhiều :D) 


Làm mình nhớ quay quắt cấp 2, nhớ những ngày đi học, ..

Cũng đã chục năm rồi có lẻ ..


Thời gian đầu gấu quá, chả sợ gì ai!


À, định ghi ngày tháng thì ồ là la cuối tháng 8, tháng của mùa tựu trường đây, tháng của "Tôi đi học" của Thanh Tịnh đây, là cái gió hiu hiu mát của chớm thu Hà Nội đấy, ừ, cái gió sáng nay có phần hao hao thế.


"Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và đầy gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này, tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học.


...


Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nửa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ . Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ."

(source: internet)

Thương quá ngày xưa ơi !

Cuối tháng 8/2011

2011/08/29

You have to look back. Definitely.

You position yourself so high (literally), dont you know?

After a pause, you are run down.

Save it, quick!





08.2011

2011/08/26

Tồi

Tồi lắm rồi có biết không? Hay vẫn tự che giấu cho mưng mủ, hỏng bét cả lên? Đợi đến khi nào nữa đây, hay đến lúc loét da chảy nước rồi sẽ chẳng còn ai mà xót xa, mà bảo bọc cho đâu...

Tồi đến độ không còn biết là mình đang tồi nữa chứ... Tệ lắm biết không? Nó cũng phải cắn nát môi mà viết những câu như thế, chứ có vui vẻ gì cho cam... Thôi đi được không, xin đấy.. Cô tệ đến nỗi những người thân thương nhất nói đến thế rồi, vẫn gồng mình lên để che đậy gì nữa hay chăng? Đừng đổ lỗi cho ai, đừng than trách ai, đừng làm gì cả. Ngửa mặt lên trời mà lắng nghe bản thân mình đang cào cấu cái gì đi. Cái Tôi của cô đó. Nó đang xù lông xù lá lên, che khuất cả cô rồi. Liệu mà thức tỉnh đi, trước khi quá muộn. Cô có biết cái gì là điều đáng buồn nhất không, là cái sự tệ này nó đã-đang lớn dần lên trong cô từ rất lâu rồi, và đã không biết bao lần họ nhắc nhở, khuyên giải rồi. Chỉ là cô cố tình không nghe thôi.

Làm sao đây Hương ơi? Ai sẽ giúp cô đây?

Ai?

2011/08/25

Những thứ phải làm

Hương, tập trung vào những việc MUST DO dưới đây được không? Nếu em làm đủ, đúng và ngoan thật ngoan, em cứ chiến đấu cho vụ EU nhé :)

1. Vitamin E + Fe: đều như vắt chanh, sáng E, trưa Fe không được quên.
2. Vận động chân tay mọi lúc có thể.
3. Tập yoga ít nhất 3 lần/tuần, mỗi lần tối thiểu 30 phút. Nếu lần nào tập dôi dư cũng không được tính gộp dồn cho lần sau.
4. Đọc sách ít nhất 3 tiếng/tuần. Xem tivi ít lại.
5. Viết mọi lúc có thể, tối thiểu phải viết trong Moskeline 2 lần/tuần, hoặc trên blogspot 1 lần/tuần.
6. Chụp ảnh ít nhất 2 lần/tháng.
7. ..thôi chắc tạm thời cứ thế đã nhỉ ... :) Viết nhiều quá lại hóa rồ, không làm gì thì chết dở!

Phần thưởng ngoài việc được đấu tranh mạnh mẽ kịch liệt cho chuyến EU thì là một em túi thật xinhhhhhhhh, hoặc 1 em giày cũng thật yêuuuuuuuuuuuuuuuu!Deal?

Start from today, 25.08.2011.

Cmeo

2011/08/10

Full of contradictions

Tôi có đang càng ngày càng xấu tính không? Nếu tự ngụy biện thì là tôi k thích làm việc lằng nhằng, có quá nhiều dây mơ rễ má, có quá nhiều phiền hà người khác. Tôi thích làm độc lập, tự làm, sai thì sửa, và tự cho là mình đúng. Ngụy biện thêm thì tôi nghĩ mình đúng nhiều thứ, đôi khi thì cũng có vẻ là hay cãi ngược để bảo vệ quan điểm. Bệnh sĩ?

Ngày gì vậy mà người ương ương ức chế lắm. Tôi có phải là đứa lười biếng đâu. Mọi người có biết? Hay đối với mọi người hì hụi hì hụi trước mặt mọi người thì mới là làm, còn như tôi chỉ là nói suông cho có? Đừng đụng chạm gì đến tôi.


Mọi người cũng có bao giờ lắng nghe tôi hết nửa câu, rồi thì suy nghĩ có thay đổi? Không, không hề. Tất cả chỉ là áp đặt, mọi người tưởng qua mắt được tôi hết à? Mọi người nghĩ tôi không hiểu mọi người nói sau lưng tôi điều gì à???? Nhướng mắt mà nhìn tôi lật úp tất cả những assumption đấy nhé. Tôi không đùa đâu. Am pissed off.

2011/03/09

Ghi chép cũ


Đôi mắt

(tựa đặt theo một ai đó)

Em sẽ hỏi bằng ánh nhìn mươn mướt
"vậy ở lại đằng sau, những gì, anh còn giấu?"
"có nồng nàn, ân ái, giận hờn, yêu thương
cho những người đã dâng anh lòng đắm đuối?"
...hay cũng thế, chỉ câu trả lời như thế
"thì tình ta đó, cũng chỉ là hiện tại".

Có những thứ vô tình luôn ở lại
vượt thời gian
không gian
và ngoài tầm kiểm soát
là trước khi mặt trời mọc
hay sau hoàng hôn tan

và dẫu rằng nắng có xuyên tâm can
vẫn nồng nàn một buổi trưa rát cháy.

Oct 25, 2010
< viết linh tinh theo vần của người khác>

2010/12/03

Tớ không đi học đâu

(trích dẫn blog anh Goldmund)

Tớ không đi học đâu.  Bởi vì tớ buồn ngủ lắm ấy. Tớ lạnh nữa. Mà ở trường chẳng ai thích tớ cả.

Tớ không đi học đâu. Bởi vì ở trường có hai đứa kia. Chúng to hơn tớ. Chúng khỏe hơn tớ. Khi tớ đi ngang, chúng thò tay ra chắn đường. Tớ sợ.

Tớ sợ. Tớ không đi học đâu. Ở trường, thời gian như ngưng lại. Mọi thứ bị bỏ lại bên ngoài. Bên ngoài cổng trường.

Ví dụ như căn phòng của tớ ở nhà. Cả mẹ, bố, đồ chơi của tớ và những con chim trên ban công. Khi ở trường và nghĩ về họ, tớ muốn khóc. Tớ ngó ra ngoài cửa sổ. Trên trời có những áng mây.

Tớ không đi học đâu.  Vì tớ chả thích gì ở đó.

Hôm nọ tớ vẽ một cái cây. Cô giáo nói, “Đúng là một cái cây, giỏi lắm.” Tớ vẽ thêm một cây khác. Cây này cũng chẳng có lá.

Rồi một đứa trong đám trẻ kia lại gần và giễu tớ.

Tớ chẳng đi học đâu. Buổi tối lúc tớ đi ngủ và nghĩ về chuyện hôm sau đi học, tớ thấy kinh khủng lắm ấy. Tớ bảo, “Con không đi học đâu.” Người ta nói, “Sao con lại nói thế?  Ai cũng đi học mà.”

Ai cũng đi? Vậy cứ để cho ai đi. Tớ ở nhà thì đã sao? Hôm qua tớ đi học rồi, đúng không? Nếu ngày mai tớ không đi học thì sao, cả ngày kia nữa?

Phải chi tớ được ở nhà, trong giường của tớ. Hay trong phòng tớ. Phải chi tớ ở đâu cũng được, nhưng đừng phải ở cái trường đó.

Tớ không đi học đâu, tớ ốm rồi. Ấy không thấy sao?  Ngay lúc ai đó nhắc tới trường là tớ muốn ốm, tớ bị đau bụng. Thậm chí tớ còn không uống được cả sữa kia.

Tớ không uống sữa đâu. Tớ sẽ không ăn gì cả, và tớ cũng không đi học. Tớ chán lắm. Chẳng ai thích tớ cả. Có hai đứa kia. Chúng thò tay ra chắn đường tớ.

Tớ đến chỗ cô giáo. Cô giáo nói, “Sao trò đi theo cô?”.  Tớ kể ấy nghe chuyện này nhưng ấy phải hứa đừng nổi đóa.  Lúc nào tớ cũng bám theo cô giáo, và lúc nào cô giáo cũng nói, “Đừng đi theo cô.”

Tớ sẽ không đi học, không bao giờ nữa. Tại sao á? Tại vì tớ chỉ không muốn đi học, vậy thôi.

Vào giờ nghỉ tớ cũng chẳng muốn ra ngoài. Chỉ khi mọi người quên tớ đi, thì đó mới là giờ nghỉ. Rồi mọi thứ lộn xộn cả lên, mọi người cắm đầu cắm cổ chạy.

Cô giáo nhìn xéo tớ, và phải nói ngay trông cô ấy chẳng lấy gì làm tốt lắm. Tớ không muốn đi học.  Chỉ có mỗi một đứa thích tớ thôi, cậu ấy là đứa duy nhất nhìn tớ dịu dàng. Đừng nói với ai nhé, nhưng tớ cũng chẳng thích cậu ấy.

Tớ chỉ ngồi xuống và ở yên đó. Tớ thấy cô đơn làm sao. Nước mắt tớ lăn trên má. Tớ chẳng thích trường tẹo nào.

Tớ bảo rồi, tớ ứ thích đi học. Rồi trời sáng và người ta mang tớ đến trường.  Tớ thậm chí không cười nổi, tớ nhìn thẳng trước mặt, tớ muốn òa khóc. Tớ leo lên đồi, ba lô trên lưng to như ba lô bộ đội, tớ nhìn xuống đôi chân nhỏ xiú của tớ trong khi leo lên đồi. Mọi thứ mới nặng nề làm sao: ba lô trên lưng, sữa nóng trong bụng. Tớ muốn òa khóc.

Tớ đi vào trường. Cái cổng sắt đen khép lại sau lưng. Tớ bật khóc, “Mẹ ơi, xem này, mẹ bỏ rơi con trong này.”

Rồi tớ vào lớp ngồi phịch xuống. Tớ muốn biến thành đám mây bồng bềnh ngoài kia.

Tẩy, tập vở, và bút: Cho gà xơi tất!

[Dịch từ bài I'm not going to school của Orhan Pamuk]
 
 
Đọc thật thấy thích thú và đáng yêu quá đi thôi. Orhan viết giọng trẻ con hệt giọng trẻ con, Bác Goldmund thì dịch quá xuất sắc khiến mình cứ có cảm giác của cái hôm đầu tiên đi học ấy, nó lạ lẫm, nó hẫng hụt nó chơi vơi thấy sợ... 
 
Để hôm nào ngâm cứu viết thử cái "Em ứ muốn đi làm nữa đâu" ^^