2012/10/01

Linh tinh tháng Mười

----------------


Đến một lúc nào đó, thời gian trôi không thèm hỏi ý kiến ta. Hắn thích đua thì hắn đi Airbus, hắn mà lười thì cứ lướt thướt đi bộ với dép lê đứt quai. Tổ sư! 

Mấy tháng rồi cứ sống trong lo sợ, vừa tinh thần, vừa áp lực công việc, lại vừa có những điều kỳ diệu của Thượng đế. Mọi thứ lúc tưởng đã trong lòng bàn tay, xòe ra một ngày năm lần thì vẫn đếm đúng, đủ từng đấy, ấy thế mà có phải vậy đâu. Cũng phải lâu lắm rồi từ thời ...thất tình thuở ngày xưa, đến giờ mới biết lại được cảm giác ăn không ngon ngủ không yên, ám ảnh chập chờn mộng mị suốt ngày. Đã thế lão thời gian lại còn bị đứt quai dép, lão cứ vừa đi vừa buộc dép, báo tội mình dài hết cổ vì mong chờ.  

Mà thôi, may mắn là lão cũng đã kịp sắm đôi Nike mới, và chắc đang lên đời con tay ga, nên chạy cũng nhanh nhanh hơn hẳn. Vèo cái mà Trung thu rồi, còn dương lịch thì đã kịp xé lịch đến tháng Mười, chỉ một vài tháng nữa thôi là lại xoay chong chóng với Tết Dương lịch, Tết Âm lịch, ... Chưa chi nhắc tới đã thèm mùi bánh chưng lúc đương trong nồi mỗi mùa giáp Tết... Lại chạnh lòng bởi các anh, các chị chung tay gói bánh năm nào nay đã mỗi người một bộn bề, chỉ còn lại các bác, các cô, với bà ngoại là hì hụi đong đong gói gói cho các cháu.. Muôn đời có bao giờ sông chảy ngược, phải không em? 

Vẫn nghĩ (tửơng tượng) mình vẫn đang quanh quẩn mốc 22, vừa bước chân vào cuộc đời này, mọi thứ còn tinh khôi tươi đẹp lắm, người với người sống với nhau chỉ bằng tình yêu và tình yêu. Ấy vậy mà mặc dù đã tự tự kỷ ám thị mình 22, mỗi buổi sáng thức dậy, vẫn biết ngay mình đang 22+ x. Thật chẳng ra thể thống gì. 

Mà sao đã 22+x rồi, đã thấm thía nhiều thứ rồi, đã học và hiểu bài kỹ lắm rồi, nhiều lúc vẫn không áp dụng được vào thực tế xám xịt này, để rồi vẫn thi thoảng đâu đó, có cảm giác mình vừa thi rớt. 




R ơi R à, R ngoan ngoan nhé, tuần sau gặp R nghen :) 



Oct 2012 
Cmeo

 


2012/08/31

Rym về

Sau bao ngày đợi mong, em Rym đã về nhà, mong em ngoan ngoãn và bình an trọn vẹn quãng đường nghen :*



31 Aug 2012
Cmeo 

2012/05/25

Một bài thơ cũ, cho một người cũ

Em sẽ hỏi bằng ánh nhìn mươn mướt
"vậy ở lại đằng sau, những gì, anh còn giấu?"
"có nồng nàn, ân ái, giận hờn, yêu thương
cho những người đã dâng anh lòng đắm đuối?"
...hay cũng thế, chỉ câu trả lời như thế
"thì tình ta đó, cũng chỉ là hiện tại".


Anh sẽ quên một buổi trưa hôm đấy
Ngỡ bóng em e ấp tựa vào ai?
"có hồn nhiên, trong vắt mặt hồ thu
cười nghiêng nắng, vạt tóc mềm thơm ngát
của mình anh, chỉ riêng của mình anh?"


Chớ trách chi nắng rách toác khung trời
Mắt em ướt để lòng anh bỏng rát
Những ràng buộc vô tình đã ở đó
trước cả anh
cả em
và cả ta



Có những thứ vô tình luôn ở lại
vượt thời gian
không gian
chúng ngoài tầm kiểm soát
là trước khi mặt trời mọc
hay sau hoàng hôn tan

và dẫu rằng nắng có xuyên tâm can
vẫn nồng nàn một buổi trưa rát cháy.
 Ta sẽ đứng giữa dòng đời hối hả
Lướt qua nhau như những người thật quen.


(nhặt lại) 
Cmeo April 2011 

2012/05/11

Đã và Đang

Post lên đây một cái remark để tự nhắc nhở bản thân là không được ngừng nghỉ, không được ì. Phải làm, làm, làm và làm.

Trước mắt là đã làm được 1 việc nhỏ, và 1 việc bé tí. Sau đây là phải làm tiếp việc nhỏ thứ 2, thứ 3, và đừng để mọi thứ bị trôi tuột đi mất. Hiểu không hả????


Bực rồi đó nha ! Đồ lười !


Cmeo
May 2012

2012/04/20

Người tình cũ

Anh là người tình cũ, một thời mình đắm đuối, không thể chịu nổi quá vài ba tiếng vắng anh ấy.

Anh cho mình bao cảm xúc, từ những giây phút cuồng loạn giật đầu giật gối tung mình nhảy nhót đến lẳng lẳng lơ lơ ngẩng mặt lên trời cười tủm, hay sướt sườn sượt nước mắt lã chã rơi, ôm gối thút thít cả tối, rồi đến cả thuộc từng lời từng chữ của anh, lẩm nhẩm mỗi khi tan học, chờ mẹ đón, lang thang một mình trên phố, đi học thêm, đi làm, đi nhà sách, ... Có cảm giác mình không thể sống thiếu anh, và anh là chỉ của riêng mình, chỉ mình mình mà thôi.

Mình dành khoảng vài chục năm để khám phá anh, từ khi còn bé tí, anh đến với mình do bố giới thiệu, và rồi cứ ở đấy, bám dính lấy mình dù biết rằng mình đã có mấy anh chàng người yêu/thương khác nữa. Lớn hơn một tí mình tò mò tìm hiểu anh ở mọi ngóc ngách tâm hồn, lắng nghe anh vỗ về giấc ngủ, ôm anh khi xung quanh không còn ai, ... mình nguyện yêu anh trọn vẹn và chung thủy.

Tuổi mới lớn với bao ngông cuồng, muốn đập phá, tâm tư tình cảm sáng nắng chiều mưa trưa sụt sịt, anh cũng chiều mình tất, chẳng kêu ca bao giờ. Ngược lại, anh đáp ứng hết những nhu cầu vớ vỉn ấy, đáp ứng hết mình. Những buổi tối lén lút trong Rock Show thứ 5 cuối tháng, những lần chen chân đi nghe đại nhạc hội Mobifone với HVM, ... anh chiều mình hết mực. Khóc cùng The Molfasts, hát cùng The Molfasts, anh cũng chỉ cười mỉm và ôm mình vào lòng, vỗ về thông cảm, ... quả thực là anh rất rất hiểu mình.

Đến thời đắm đuối tìm được sự đồng cảm trong jazz, anh cũng lặng yên chìm vào nhạc cùng mình. Chẳng thèm hỏi là sao e như chong chóng thế, chẳng thèm cười vào mũi mình và bảo "đấy, ngày xưa đã bảo rồi mà có thèm nghe đâu, giờ chống mắt lên mà nhìn chưa". Anh lại dắt tay mình vào thế giới của jazz, từ những bản quen thuộc như The Autumn Leaves, hay đến Moon river, rồi anh chỉ cho mình ai là Nat King Cole (mặc dù mình vẫn không thực sự thích ông), hay chị già hát La vien rose, ... cả các bạn châu Ấ nhà mình cũng trong trẻo lắm, ..


Rồi tự dưng mình bỏ rơi anh. Cứ lẳng lặng bỏ đi. Những thứ tưởng chừng không thể sống thiếu cùng bỗng một hôm chẳng được đụng đến.

Vẫn biết anh luôn đâu đó bên cạnh, nhưng mình mất sự hào hứng tìm đến với anh, cứ để anh đến rồi đi nhẹ nhàng và đột ngột. Cũng lưu luyến lắm, thèm muốn cái cảm giác yêu đương nhớ nhung chờ đợi nhau như ngày xưa lắm. Nhưng mà đâu rồi? Tìm có được không?




Anh đây ..

 
April 2012
Cmeo

Nhớ anh lắm.

2012/04/19

Xe ôm Sài Gòn

Đọc bài của anh Phú, chợt nhớ những mẩu chuyện nhỏ về xe ôm Sài Gòn rất dễ thương, rất tình cảm:

1. Xe ôm bến tàu cánh ngầm: nhìn mình thế nào mà chú hỏi luôn "con học lớp mấy" - "dạ con học lớp 12" - "vậy là năm nay thi đại học đó" - "ráng học mà đậu nha con, giờ không đại học là không làm gì được đâu" "chú hay chở mấy đứa đi thi đại học lắm, mà chở đứa nào là đứa đó đậu à, hay chưa" "mấy mùa rồi, chú hay chở tình nguyện đó, bọn nó đậu quay lại tìm chú nhiều lắm" "sau này con thi đại học thì gọi chú chở cho heng, hên lắm đó"

Dễ thương quá, đến chú xe ôm cũng làm tình nguyện. Ngẫm chuyện các chị chưn dài nhà mình đi làm từ thiện hay tình nguyện, phấn đánh dày một mặt, ưỡn ẹo chụp hình khóc lóc tùm lum. Chịu hông nổi!

2. Chú xe ôm ở góc Nguyễn Huệ - Mạc Thị Bưởi: một lần trời nắng quá, cần đi từ NH sang chợ BT, gọi taxi thì ngại, thôi gọi chú xe ôm, nói nhỏ là "chú ơi, con đi có chút xíu à, chú chở con qua, chú nói nhiêu thì con trả nhiêu" - "ờ lên đi nhỏ, đi đâu cũng đi mà". Dọc đường chú - "tụi Tây giờ đi qua VN nhiều quá heng, tui là tui chở tụi nó nhiều lắm" - "zậy mỗi lần chú lấy tiền sao? Việt hay đô?, mắc hông" - "hí hí tui cứ lấy đô chớ, lấy Việt chi, cứ cuốc ngắn ngắn là 5-10 usd, nhiều thì 15-20 usd" - "trời, dã man vậy chú, chú làm vậy người ta ghét VN không tới nữa đâu, khỏi có khách lái luôn đó" - "trời, không thằng này có thằng kia, bọn nó giàu mà, 5-10 usd nhằm nhò gì, mấy đứa con nít xóm tui khổ lắm, coi  như tiền mấy thằng Tây nuôi tụi nhỏ Việt Nam nhà mình. Ai biểu tụi nó giàu, có tiền đi du lịch VN"

Ha ha, chết mất, kiểu này du lịch Việt Nam thảo nào cứ bị rớt hạng khi so với các nước ĐNA xung quanh. Nhưng cái tình của chú thì đâu phải là chuyện khó hiểu, phải không? Người VN cứ lá lành đùm lá rách hết đi, rồi dân VN sẽ không "chém" "chặt" khách nước ngoài để tự nuôi nhau nữa đâu.

3. Ông xích lô: cấp 2 đi học thêm, nhà chưa khá giả mấy nên ít khi đi xe ôm, chủ yếu là xích lô hết. Cũng lạ, hồi đó cứ tan học là tót lên ông xích lô quen, k cần trả tiền trước, cuối tháng mẹ trả tiền một thể. Ông cháu cũng hay hỏi han nhau chuyện học hành thế nào. Có lần mẹ hỏi ông "Ông già rồi, mỗi tối đợi cháu nó gần 9h mới về, về đến nhà cháu rồi về nhà ông cũng gần 10h, thế có vất vả ông lắm không?", ông bảo "Tôi thương cháu nó học vất vả, giờ đấy tìm xe về ở khu nó học cũng chẳng có, lại nguy hiểm, để ông đón cho cũng được"

Sau này về lại trường cũ, tìm ông không được. Ông ơi, con lớn lắm rồi, đi làm rồi, mua được cả xe mà đi rồi, nhưng vẫn nhớ mãi thuở ngồi xe xích lô của ông, trời mưa, ông giăng bạt bít kín, xong còn hỏi "có ướt không con".




Sài gòn đáng yêu hơn HN là vậy đấy.


April 2012
Maldives-to-go-soon,
Cmeo

2012/03/29

Rạn

-----------

Rạn nhiều quá là vỡ lúc nào không biết.



Mar 2012