2012/03/27

Hội sách 2012 - Đọc sách - Ngủ sách

-----------------------

Lâu quá rồi chẳng viết được gì cả. Lâu quá rồi chẳng thèm viết gì cả. Lâu quá rồi chẳng chịu viết gì cả. Cứ kiểu này, sau này có chịu/muốn cũng chẳng viết được đâu, biết chưa em?

Thôi, nhân dịp Hội sách lần VII, lại vừa đọc xong "Les jour de fermis" của Bernard Werber, cộng thêm việc đang đọc dở dang "Câu chuyện của chúng ta bắt đầu" và "Một mảnh trò đời", xen kẽ ngó ngang ngó dọc cuốn "The winner stands alone", thử ngồi viết loăng quăng một tí nào. 

1. Hội sách lần VII: do mình đi vào ngày cuối cùng của HS, lại giữa cái trưa nắng hầm hập, chân thì đau do không quen giày, hay tại những lý-do-ngoài-luồng khác, tôi thấy HS lần VII quả là sự ... sỉ nhục đối với SÁCH. Dùng chữ sỉ nhục có vẻ hơi đao to búa lớn, mà cũng k sát ý cho lắm, cơ nhưng thật sự là không hài lòng một tí nào với cách tổ chức cũng như văn hóa đi hội sách của người dân mình. 
Tên chương trình là HỘI SÁCH, chứ không phải là HỘI CHỢ SÁCH. Ấy vậy mà cảm giác đi vào công viên LVT cứ như đang đi hội chợ hàng tiêu dùng chất lượng cao: người đông như quân Nguyên nhưng xem sách thì ít, mà lục-lọi-vất-lung-tung-vô-tổ-chức-bới-móc quầy sách giảm 30-50-70% thì nhiều. Đây là Hội sách cơ mà, không thể trật tự, bớt chen lấn, có ý thức trong việc TÌM SÁCH được hay sao? Hay mọi người nghĩ đây là cái chợ, để mua được"con sách", "mớ truyện" vừa rẻ vừa tươi (i.e. mới phát hành)?
Thấp thoáng trong dòng người nườm nượp ấy, có đôi ba người nước ngoài, dăm cụ già còn lại toàn trẻ trẻ cả. Tự thấy xấu hổ với các cụ bởi tình-yêu-sách ngày nay nó không còn tinh tế, văn hóa như những ngày xưa, khi một cuốn sách được chuyền tay nhau trong sự nâng niu, trân trọng; khi đọc sách còn không dám mở to để sách trông cứ mãi như mới; khi các bác xích lô, chị thợ may cũng có cuốn sách giắt đâu đó để đọc cho đỡ buồn; khi sách là những người bạn ôm ấp hàng đêm trước khi ngủ. Tự thấy xấu hổ khi người nước ngoài có cơ hội nhìn thấy người Việt Nam xấu xí quá thể, xấu xí trong cả những việc đáng lẽ không được phép xấu xí.

Đành rằng, qua những Hội Sách như thế này, cũng phần nào cải thiện được tình trạng văn hóa đọc èo uột ngày nay, nhưng về chất, còn phải thay đổi và cải tiến nhiều hơn nữa. Và tự thân các bạn trẻ, hơn ai khác, phải biết tự xấu hổ khi có ai đó hỏi, dạo này đang đọc gì đấy, mà lại đi trả lời, à em bận làm luận án quá, việc nhiều quá, chả kịp đọc gì cả, à mà tối nay chị có đi cafe với bọn X không?

2. Les jour des fermis: đã viết review ngăn ngắn bên Goodreads, nhưng quả đây là cuốn sách thú vị, có viết thêm tí nữa cũng không đáng trách tí nào cả. Câu chuyện bắt đầu từ những vụ án giết người không để lại bất kì dấu vết gì, đến một cô nhà báo trẻ tuổi xinh đẹp viết bài moi móc sự thật về một chàng thám tử trẻ tuổi đang là tài năng của Paris đến một nhóm 17 người bị kẹt dưới lòng đất, đang sống sót nhờ loài kiến. Song song những câu chuyện vốn hết sức bình thường của loài người như thế, nổi bật hơn hết là cuộc thập tự chinh vĩ đại của loài kiến thế hệ kiến chúa Cho-pou-li-ni (không biết viết đúng chính tả không nữa :P) với những Ngón Tay (aka loài người). Một câu chuyện vừa hoang tưởng, vừa thật hết sức khi chính loài kiến bé nhỏ lại đang sở hữu những trí tuệ mà con người phải thèm thuồng chỉ đơn giản vì con người đang sống quá hững hờ với xung quanh.

Ban đầu đọc thấy giới thiệu rằng cuốn sách này đã được đưa vào chương trình giảng dạy của bên Pháp, từ môn tâm lý học, đến động vật học, thậm chí cả môn toán học. Ơ hay, ngộ chưa kìa. Thật ra đọc hết cuốn, mình chỉ thấy 2 chỗ (nhưng chính xác thì chỉ 1 chỗ nên đưa vào khi giảng dạy toán, để tạo không khí hứng khởi hơn, mới lạ hơn; còn chỗ còn lại thì thấy đưa vào chương trình vừa học vừa chơi của các em tiểu học thì hợp lý hơn) là khá dính dáng đến tính logic và toán học.

Có quá nhiều facts về thế giới động vật học mà Bernard nhắn gửi trong Les jour des fermis, đọc chẳng biết cái nào ông í đùa, cái nào ông í thật. Chả lẽ cứ vừa đọc vừa google :D. Mình chọn giải pháp: TIN HẾT.

3.  Các cuốn đang đọc: đang đọc song song một vài cuốn, có thể kể tên như Một mảnh trò đời (The fraction of the whole), The winner stands alone (có bản dịch tiếng Việt rồi mà ngại mua, giờ thì ngại đọc tiếng Anh, :D phải làm sao giờ?), Câu chuyện của chúng ta bắt đầu (Our story begins), rồi thì thi thoảng còn đá đưa cả Khi tựa gối khi cúi đầu. Tóm lại là chẳng khoa học mà cũng chẳng tôn trọng tác giả tác phẩm gì cả. Hì hì.


Cái sự viết lách thật chẳng ra làm sao. Hai ngày viết dừng 4 lần. Hứng thì lúc on lúc off, khi làm việc thì hứng dào dạt, lúc rảnh rỗi lôi ra viết thì lại bí tị tì ti.

Thôi không thèm viết nữa.


Mar 2012
Cmeo

2012/02/20

Nhân những chuyện tình cờ

---------------------------


Tình cờ đọc cuốn "Les premier amour", một cuốn khá là nhạt nhẽo, cách hành văn lủng củng (or người dịch lủng củng, possibly), nội dung thì cũng chẳng sáng sủa hơn, ấy NHƯNG lại tạo được những cảm xúc nhất định cho mình. Nó nhắc đến một thời trẻ và dại, một thời sống chẳng âu lo, chỉ biết ăn, học/làm và yêu. Tình yêu nhẹ nhàng và đầy cảm xúc, không sợ hãi và cũng không nuối tiếc. Đấy hẳn là mối tình đẹp nhất của mình, với đầy đủ các dư vị yêu, luôn đong đầy, đôi khi còn sóng sánh tràn hết cả ra ngoài. Đấy hẳn cũng là mối tình lâu nhất (đến thời điểm này của mình, hè hè, hơn 3 năm trời cơ mà) với cơ man nào là thời gian ...xa nhau. Đấy hẳn là một trong những động lực mãnh liệt nhất thúc đẩy cái sự nghiệp học hành vốn đã luôn trong tình trạng chạy co cẳng lên ót. Đấy hẳn là mối tình mình khó quên nhất, với những-cái-đầu-tiên. 

Mình không còn 'thật sự' nhớ người ấy, chỉ là đôi khi giữa những bộn bề, mình hay tự đặt câu hỏi 'nếu ngày xưa mình ... thì bây giờ không biết thế nào nhỉ?'. Chỉ đơn giản thế thôi. Những gì có thể đều đã làm rồi, và mọi việc đã được sắp đặt một cách không thể hoàn hảo hơn. Không thể hoàn hảo hơn. 



Thật ra cuốn sách chỉ là một câu chuyện tình cờ nho nhỏ, một sự việc tình cờ đặc biệt hơn là buổi tối nằm xem tv, StarMovies tình cờ chiếu "Going the distance", và mình thì nhàn cư vi bất thiện, nằm chầu hẫu xem. Lúc 12:30am. Vẫn xem. Lại một lần nữa, một bộ phim nội dung có thể dễ dàng đoán là có happy ending, với dàn diễn viên già ngáp ngáp, cảnh hot thì trông toàn thấy thịt với mỡ của chị Drew, ấy NHƯNG lại gợi nhớ nhiều thứ quá. Những cuộc trò chuyện lệch múi giờ, cảnh ôm điện thoại nhắn tin liên tục, cảnh người này hang-out, người kia đi họp, ghen tuông vô lý vô duyên và vô cùng cần thiết, những cái ôm riết hôn ngấu như muốn ngừng thời gian những lần gặp mặt ít ỏi, những buổi xem phim mỗi người một laptop, những ngày lễ kỷ niệm cô đơn đến tê người, ... Một cuộc tình đẹp. Và thời gian đã làm tốt công việc của hắn: phủ bụi che giấu. 

Chỉ có điều, với những cảm xúc vẹn nguyên nhất, thời gian không thò tay được đến đấy. 



Tình cờ mình mở máy, ngạc nhiên đến choáng váng xây xẩm mặt mày. Mọi thứ chỉ chực đổ, con đường đang rõ ra từng ngày... Đã nghe và được lắng nghe. Chỉ mong những tình cờ như thế đừng một lần nữa đổ ập xuống đầu. Đường đi thẳng bao giờ cũng dễ hơn là những con đường chông gai ngập lối, dẫu có mật ngọt phía trước cũng chưa chắc thu hút được bước chân ai. 



Faked.
20.02.12



2012/02/15

Sách, đang có vài cuốn sách

---------------------------

Tít thì ăn rơ theo tít của anh Goldmund, nhưng kì thực sẽ chỉ viết về sách một tẹo thôi, và sẽ viết sau cơ. Cơ bản là cảm xúc hiện tại đang lan man sau khi lần mò đọc những entry cũ của một cô bạn.


1.

Em đã từng mơ lang thang châu Âu, yêu điên dại và không lý do một chàng trai lạ sẽ chỉ gặp 1 lần? Em đã từng yêu thương nồng nàn và được nhung nhớ, mong đợi cuồng si? Em đã từng khóc ngất chỉ vì những lý do vụn vặt, đổ vỡ hoặc chỉ đơn giản vì em không kiềm nén được bản thân mình? Em đã từng ngất ngây say cà phê, uống một mình, rầu rĩ một mình? Em đã từng viết một cách dễ dàng và giải thoát trái tim mình? 


Em đã từng. Không đếm được số lần. 
Em đã từng. Cuồng nhiệt và hờ hững cùng lúc. Rất duyên dáng và không đáng trách. 
Em đã từng. Trẻ dại và ngông cuồng, buông mọi thứ theo chiều cảm xúc. Và không hối tiếc một lần. 



Em đang hối tiếc? Em có còn như ngày xưa? Hay bởi theo quy luật của Mác hoặc Lenin gì đó, vạn vật không có gì là bất biến, thay đổi là một phần tất yếu của sự tồn tại? Em phải thay đổi để có được mọi thứ em đang có? Phải chăng? 

Em không biết, và dù đã cố gắng tự lý giải cho bản thân, nhưng em vẫn không thể hiểu thấu đạt mọi thứ. 

2. 

Có khi ngay từ cách dùng ngôi thứ 3 không xác định để tự ám chỉ mình, tôi/em đã tự mặc cho mình một cái áo khoác mỏng manh yếu ớt và dễ đổ vỡ? 

3. 

Tôi (ừ, với sách thì em là Tôi) yêu sách. Tình yêu giản dị mà bền vững, không hẳn là bất biến theo thời gian nhưng tựu chung lại thì không có sự biến mất đột ngột hoặc thay đổi một cách quá thường xuyên. Chỉ là thỉnh thoảng thì lơi là đọc một tí, điều này thì không đồng nghĩa với việc không yêu sách, mà chỉ là vì hoàn cảnh xung quanh chưa cho phép. Thế thôi. Còn dạo này thì tình yêu sách đang quay trở lại nồng nhiệt và cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Hơi giật mình một chút, sau khi lục lọi trí nhớ, tôi nhận ra những cuốn sách mình thích/thường đọc không có chung gout nhất định ngoài việc là nội dung thường hơi lơ tơ mơ không rõ ràng và nhân vật thì hơi kém vui. Ô hay, thế cũng là những điểm chung rồi còn gì. 

(tạm dừng một tẹo) 

2012/02/10

Bò nấu rượu vang

---------------------------

Món ni tự học lóm trên mạng, áp dụng tùm lum tùm lê, may mà ăn cũng khá là ra hồn, mỗi tội làm lần đầu bị ít nước quá.

1. Nguyên liệu (cho 02 người ăn)
- 400g bắp bò ngon, loại nhiều gân ăn chắc ngon hơn. Hôm nọ  mình dùng miếng bò Úc, hơi mềm.
- 1 củ cà rốt nhỏ
- 1 củ hành tây nhỏ
- 1 củ khoai tây vừa
- 1 bát rượu vang (thật ra liều lượng vang là tùy vào còn bao nhiêu vang dư, hêhhe, hoặc nếu sang, tự khui 1 chai vang, thì chỉ cần 1.5 bát vang đầy là rất thơm và ngon rồi)
- tiêu, muối, tỏi (thật nhiều tỏi), rau thơm

2. Cách làm:
- Bò rửa sạch, cắt miếng quân cờ dày khoảng 2 đầu ngón tay hoặc miếng vừa ăn
- Lấy nồi định dùng để nấu, ướp bò với muối, tiêu đập giập, thật nhiều tỏi, chút xí đường, đổ vang vào, mát xa bò một chút cho thấm. Cất ngăn mát từ 2-3 tiếng cho thật thấm (nếu để qua đêm càng tốt). Nhà mình làm buổi tối hôm trước, "bỏ quên" trong tủ lạnh, tối hôm sau bỏ ra hầm, ăn rất thấm. 
- Thêm nước ngập mặt thịt, hầm lửa nhỏ khoảng 30 phút (với bò mềm) và khoảng 45 phút (với bò gân) hoặc cho tới khi bò mềm hẳn.
- Cho cà rốt vào trước, 5 phút sau cho thêm khoai tây, ninh khoảng 5 phút, thêm hành tây cắt nhỏ, tắt lửa, đậy vung cho chín đều.
- Trút ra tô, thêm rau thơm, ăn nóng với bánh mì và muối tiêu ớt chanh.

Thơm mùi vang, mềm mại miếng bò, bánh mì giòn xốp, nhấm nháp thêm miếng vang càng ngon :X



Lâu lắm mới nấu ăn, cũng may là chưa lụt tay nghề.


Feb 2012.
Cmeo

2011/12/09

Journey 2011 soon ends

---------------------------

Time flies. Yah, i know it's so cliche saying so, still it fit the most, rite? This year, Noel, New Year & Lunar New Year time is so tight, one or two week after each other. Lots of preparation, lots of plan, lots or reports, lots of ... $$ need to be made (literally, hehe). Last year, LNY cost me let see .. around fifty something, i guess. Yup, or even a bit more.

2011 ends with numerous remarkable events, some of which had changed my life significantly and dramatically. I do not want to recall them at all. Eventually i find the truth that family is the only true loev that given for you unconditionally and consistently no matter how and no matter what.

A day passed by, i learn the new "ugly" truth of you, and I feel blessed having you in my life as a lifetime partner (i do hope so) ...

A day passed by, i am grateful for the unconditional loev & care of Mom ...

A day passed by, i am grateful for all the muse, all the encouragement and the unconditional loev of Dad ...

A day passed by, i am grateful for the loev & care that the new family has been giving to me ...

A day passed by, i learn the new definition of "friend"... and i am appreciate that.

A day passed by, i am more social, yet more vulnerable, more closed ...


These festive time reminds me of the uni time when all I care is how to dress, where to hang out, ... careless about life. This year, all I care is my family.




Am 24.
Awaiting for a turning-year 2012.

Dec 2011

2011/11/24

Even the cold November rains ..

---------------------------


Thật là may vì chẳng mấy người biết và để ý đọc blog này. Điều ấy thật là may mắn trong cái thế giới phẳng này. Ít nhất, đó cũng là cảm giác của sự bình-yên-tương-đối-tuyệt-đối. 


Do you need some time on your own? 
Do you need some time all alone?
Everybody needs some time on their own
Don't you know you need some time all alone?
 


Ừ đấy, hôm qua tự nhiên mò lại bài tủ ngày xưa một thời quằn quại NR để mà thả mình, để mà vừa nhớ vừa thương vừa tủi thân rồi lại vừa chán nản ... Chẳng biết làm cách nào để chạy thoát cái khỏi cái tình trạng dở người hôm nay... Don't you know you need some time all alone? .. À ừ, chắc là thế.. 






Source: internet


Tôi thèm đi, chỉ để mong mình sẽ quên hết, chẳng nhớ gì cả, chẳng hoài mong gì, và cũng chẳng vướng víu gì, dẫu chỉ 1-2 ngày. Tôi thèm một mình để tự mà ngẫm nghĩ xem mình sai ở đâu, đúng chỗ nào, tiếp tục sẽ phải bước tiếp làm sao, dừng hay đứng, tiến hay lùi, hay cứ làng nhàng ở giữa, cái trạng thái mà tôi một thời căm ghét đến sợ hãi. Tôi thèm tụ tập ở mọi cuộc vui, hòa mình vào đấy để chẳng phải tính toán gì cả, đám đông thế nào tôi thế ấy. Tôi thèm nham nhở tự ăn tự ngủ tự chơi tự lủi thủi một mình đúng như ngày xưa, không toan tính, không đợi chờ. Tôi thèm cái cảm giác được inspired, được get hyper, được chiều chuộng bản thân mình một cách vô độ, ...để không bị cái tâm trạng này đè bẹp và giết chết. 


Nothin' lasts forever and we both know hearts can change
And it's hard to hold a candle in the cold November rain



Bố đi xem tử vi, bảo tôi phải sống nhún nhường, phải sống hơi hơi giống là cái bóng một chút thì mới tốt cho tôi, và cho gia đình. Bố đi xem tử vi. Chuyện cũng hơi lạ. Bố dặn tôi sống kiềm mình lại, cũng là một sự kiện không bình thường? Đời đúng là cái vòng luẩn quẩn, hết logic hóa mọi việc lại đến duy tâm hóa những điều không nắm bắt được ... Vì bản chất Nothing lasts forever ... của mọi thứ quanh ta? 


Tôi bảo đi chùa, nhưng chưa đi được dù trong đầu đã nghìn lần mường tượng mình thế nào, làm gì ở chùa... Tôi dặn bố chồng, chị chồng, bố cúng cụ cho tôi, mà bản thân tôi thì chưa làm điều đấy. 

Mẹ bảo tôi nên duy tâm một tẹo và đừng gai góc quá. Mẹ thương con gái. Mẹ xót con gái. 




And it's hard to hold the candle, in the cold November rain ..




A struggling November 

2011. 

2011/11/15

The end of the journey is the start of another one .

---------------------------


My beloved,

It is still tough and difficult for me typing these words although 2 long weeks have passed. I find your presence every corners of the rooms, every time I see kids around, every moments I starts to write something ... In my Mac, in the notebook, in the book I am reading, in the CDs i am about to buy, in the dishes i cook, in everything i do, I see you around ..

I blamed myself for everything

I blamed myself for losing you

I blamed myself for being soo helpless

I blamed myself ..


You would be happier, you would be cuter and cuter.

Although you were the cutest one I have ever known. You were.


You are!


I loev you.

Forever.





Bye my TT >:D<




Nov 2011